Một sinh viên từng hỏi nhà nhân loại học Margaret Mead: “Dấu hiệu đầu tiên của nền văn minh là gì?” Sinh viên này nghĩ rằng câu trả lời sẽ là một cái nồi đất, một viên đá mài, hoặc biết đâu, một vũ khí.
Margaret Mead suy nghĩ trong chốc lát, rồi bà đáp, “Đó là một chiếc xương đùi đã lành vết thương”.
Xương đùi là xương dài nhất trong cơ thể, nối liền hông với đầu gối. Trong một xã hội không có sự tiến bộ của y học, một người cần sáu tuần nghỉ ngơi để một chiếc xương đùi bị gãy có thể hồi phục. Và việc một chiếc xương đùi hồi phục tức là có ai đó đã chăm sóc cho người bị thương, săn bắn cho họ, hái nhặt cho họ, ở lại với họ, cho họ sự bảo vệ và đồng hành đến khi vết thương khá hơn.
Mead giải thích rằng nơi nào áp dụng luật tàn khốc của tự nhiên, quy luật của cá lớn nuốt cá bé, thì không thể tìm thấy một chiếc xương đùi đã hồi phục. Dấu hiệu đầu tiên của nền văn minh là lòng trắc ẩn, được thể hiện qua một chiếc xương đùi đã lành vết thương.
— Ira Byock, The Best Care Possible